杜若

宋代 刘子寰
钦州五月土如炊,满山杜若芳菲菲。素英绿叶纷可喜,劲烈不避炎歊威。 采之盈掬荐蔬食,臧获失笑庖人讥。君不见屈平夕餐赋秋菊,魂兮无南盍来归。 又不见坡公服食得枲耳,扣角自叹从前非。伊予假禄二千石,穷比二子犹庶几。 餐花嚼蕊有真乐,一饱何必谋甘肥。尚馀升合渍生蜜,从他薏苡生珠玑。
qīn zhōu yuè chuī   mǎn shān ruò fāng fēi fēi yīng 绿 fēn jìng   liè yán xiāo wēi    
cǎi zhī yíng jiàn shū shí   zāng huò shī xiào páo rén jūn jiàn píng cān qiū hún   nán lái guī    
yòu jiàn gōng shí ěr   kòu jiǎo tàn cóng qián fēi jiǎ èr qiān dàn qióng   èr zi yóu shù    
cān huā jué ruǐ yǒu zhēn   bǎo móu gān féi shàng shēng shēng cóng   shēng zhū