杜如篪屡督烹茶仍作诗次其韵

宋代 冯时行
老寄余生山水窟,寂无朝烟屈硉矹。 客从何方问栖隐,无人应门杖藜出。 言间遗我翠玉饼,把玩芳香袭呼吸。 便欲洗琖试水品,肠胃空枯恐称屈。 缄藏小箧挂东牖,惕若虬龙随手入。 云涛雪浪有变化,扃鐍苞宜何郁郁。 痛尝七碗岂不愿,待营一饱终无及。 穷人谈富如画饼,浪说烹炮诧如识。 真求大嚼荐茗饮,可笑诗人太疾绝。 岂惟枵腹误指染,更并丽句成乾没。 亦知且具衲子供,浇淋蔬笋供一啜。 恐君肺腑出宫商,造物反怪太喧聒。 又恐展转夜不寐,深思危虑比孤孽。 何如待我食万钱,东阁大开玉醅泼。 翠娥捧香沃烦腻,醉起一笑天地间。 男儿盖棺事始定,所不践言有如日。
lǎo shēng shān shuǐ   cháo yān
cóng fāng wèn yǐn   rén yìng mén zhàng chū
yán jiān cuì bǐng   wán fāng xiāng
biàn 便 zhǎn shì shuǐ pǐn   cháng wèi kōng kǒng chēng
jiān cáng xiǎo qiè guà dōng yǒu   ruò qiú lóng suí shǒu
yún tāo xuě làng yǒu biàn huà   jiōng jué bāo
tòng cháng wǎn yuàn   dài yíng bǎo zhōng
qióng rén tán huà bǐng   làng shuō pēng pào chà shí
zhēn qiú jué jiàn míng yǐn   xiào shī rén tài jué
wéi xiāo zhǐ rǎn   gèng bìng chéng qián méi
zhī qiě zi gōng   jiāo lín shū sǔn gōng chuài
kǒng jūn fèi chū gōng shāng   zào fǎn guài tài xuān guō
yòu kǒng zhǎn zhuǎn mèi   shēn wēi niè
dài shí wàn qián   dōng kāi pēi
cuì é pěng xiāng fán   zuì xiào tiān jiān
nán ér gài guān shì shǐ dìng   suǒ jiàn yán yǒu