杜如篪屢督烹茶仍作詩次其韻

宋代 馮時行
老寄餘生山水窟,寂無朝煙屈硉矹。 客從何方問棲隱,無人應門杖藜出。 言間遺我翠玉餅,把玩芳香襲呼吸。 便欲洗琖試水品,腸胃空枯恐稱屈。 緘藏小篋掛東牖,惕若虬龍隨手入。 雲濤雪浪有變化,扃鐍苞宜何鬱郁。 痛嘗七碗豈不願,待營一飽終無及。 窮人談富如畫餅,浪說烹炮詫如識。 真求大嚼薦茗飲,可笑詩人太疾絕。 豈惟枵腹誤指染,更並麗句成乾沒。 亦知且具衲子供,澆淋蔬筍供一啜。 恐君肺腑出宮商,造物反怪太喧聒。 又恐展轉夜不寐,深思危慮比孤孽。 何如待我食萬錢,東閣大開玉醅潑。 翠娥捧香沃煩膩,醉起一笑天地間。 男兒蓋棺事始定,所不踐言有如日。
lǎo shēng shān shuǐ   cháo yān
cóng fāng wèn yǐn   rén yìng mén zhàng chū
yán jiān cuì bǐng   wán fāng xiāng
biàn 便 zhǎn shì shuǐ pǐn   cháng wèi kōng kǒng chēng
jiān cáng xiǎo qiè guà dōng yǒu   ruò qiú lóng suí shǒu
yún tāo xuě làng yǒu biàn huà   jiōng jué bāo
tòng cháng wǎn yuàn   dài yíng bǎo zhōng
qióng rén tán huà bǐng   làng shuō pēng pào chà shí
zhēn qiú jué jiàn míng yǐn   xiào shī rén tài jué
wéi xiāo zhǐ rǎn   gèng bìng chéng qián méi
zhī qiě zi gōng   jiāo lín shū sǔn gōng chuài
kǒng jūn fèi chū gōng shāng   zào fǎn guài tài xuān guō
yòu kǒng zhǎn zhuǎn mèi   shēn wēi niè
dài shí wàn qián   dōng kāi pēi
cuì é pěng xiāng fán   zuì xiào tiān jiān
nán ér gài guān shì shǐ dìng   suǒ jiàn yán yǒu