读容甫近诗过以哀怨为体诗以广之

清代 黄景仁
汪子叩门手吟卷,示我迩来之所作。脱口巳觉馨满面,环诵弥令悲动魄。 等閒关山与风露,秋士当之倍凄楚。轻云袅袅落灵光,白月辉辉鉴心苦。 床头呜咽寒蛩鸣。
wāng kòu mén shǒu yín juàn   shì ěr lái zhī suǒ zuò tuō kǒu jué xīn mǎn miàn   huán sòng lìng bēi dòng
děng xián guān shān fēng   qiū shì dāng zhī bèi chǔ qīng yún niǎo niǎo luò líng guāng   bái yuè huī huī jiàn xīn
chuáng tóu hán qióng míng