讀容甫近詩過以哀怨為體詩以廣之

清代 黃景仁
汪子叩門手吟卷,示我邇來之所作。脫口巳覺馨滿面,環誦彌令悲動魄。 等閒關山與風露,秋士當之倍淒楚。輕雲裊裊落靈光,白月輝輝鑒心苦。 床頭嗚咽寒蛩鳴。
wāng kòu mén shǒu yín juàn   shì ěr lái zhī suǒ zuò tuō kǒu jué xīn mǎn 滿 miàn   huán sòng lìng bēi dòng
děng xián guān shān fēng   qiū shì dāng zhī bèi chǔ qīng yún niǎo niǎo luò líng guāng   bái yuè huī huī jiàn xīn
chuáng tóu hán qióng míng