独青亭
霜落水痕风落木,翠盖倚天惟汝独。
是谁手种百年馀,荫此空庭一株足。
岁寒不但色青青,上有垂丝下茯苓。
松根老僧应取此,制人颓龄起人死。
shuāng
霜
luò
落
shuǐ
水
hén
痕
fēng
风
luò
落
mù
木
,
cuì
翠
gài
盖
yǐ
倚
tiān
天
wéi
惟
rǔ
汝
dú
独
。
shì
是
shuí
谁
shǒu
手
zhǒng
种
bǎi
百
nián
年
yú
馀
,
yīn
荫
cǐ
此
kōng
空
tíng
庭
yī
一
zhū
株
zú
足
。
suì
岁
hán
寒
bù
不
dàn
但
sè
色
qīng
青
qīng
青
,
shàng
上
yǒu
有
chuí
垂
sī
丝
xià
下
fú
茯
líng
苓
。
sōng
松
gēn
根
lǎo
老
sēng
僧
yìng
应
qǔ
取
cǐ
此
,
zhì
制
rén
人
tuí
颓
líng
龄
qǐ
起
rén
人
sǐ
死
。