多稼亭前黄菊

宋代 杨万里
危亭俯凉囿,落叶日夜深。 佳菊独何为,开花得我心。 韵孤自无伴,香净暗满襟。 根器受正色,非缘学黄金。 独违春光早,而俟秋寒侵。 岂不爱周年,坐令淹寸阴。 柰此清苦操,媿入妍华林。 向来朱碧丛,亦复悴斯今。 清霜惨万象,幽芳耿森森。 持以寿君子,聊尔慰孤斟。
wēi tíng liáng yòu   luò shēn  
jiā wéi   kāi huā xīn  
yùn bàn   xiāng jìng àn mǎn jīn  
gēn shòu zhèng   fēi yuán xué huáng jīn  
wéi chūn guāng zǎo   ér qiū hán qīn  
ài zhōu nián   zuò lìng yān cùn yīn  
nài qīng cāo   kuì 媿 yán huá lín  
xiàng lái zhū cóng   cuì jīn  
qīng shuāng cǎn wàn xiàng   yōu fāng gěng sēn sēn  
chí shòu 寿 jūn zi   liáo ěr wèi zhēn