钝轩为俞四蜚声画雪中高士图索题

唐代 全祖望
高士爱冬不爱春,落落冬心冷愈醇。坐笑春风野马尘,自冬发春乃长新。 千山万径踪迹绝,冰瓯清绝见天根。寒厓之黍抱冻蹲,中有鸿濛木介痕。 百昌不复能氤氲,谁知老子心脾愈净骨愈尊。是谁滕六谁葛三,造化小儿遣来伴吟魂。 山鬼飒飒噤不语,但见峥嵘鹿角横黄昏。暗香疏影自怡悦,忽然老雀一声戛然下天门。 力能通乾而流坤,万籁尽泯我独存。底问北枝为弟南枝昆,冬耶春耶一笑归混敦。
gāo shì ài dōng ài chūn   luò luò dōng xīn lěng chún zuò xiào chūn fēng chén   dōng chūn nǎi zhǎng xīn    
qiān shān wàn jìng zōng jué   bīng ōu qīng jué jiàn tiān gēn hán zhī shǔ bào dòng dūn zhōng   yǒu hóng méng 鸿 jiè hén    
bǎi chāng néng yīn yūn   shéi zhī lǎo zi xīn jìng zūn shì shuí téng liù shuí sān zào   huà xiǎo ér qiǎn lái bàn yín hún    
shān guǐ jìn   dàn jiàn zhēng róng 鹿 jiǎo héng huáng hūn àn xiāng shū yǐng yuè   rán lǎo què shēng jiá rán xià tiān mén    
néng tōng qián ér liú kūn   wàn lài jǐn mǐn cún wèn běi zhī wèi nán zhī kūn dōng   chūn xiào guī hùn dūn