独寐

唐代 王铎
春风惠然来,照此素帷光。欲寐不成寐,如有深徬徨。 虎豹虽已远,风波在故乡。骨肉屡轗轲,生死能不伤。 欲归难为归,欲济河无梁。红颜谁可保,遭遇亦何尝。 江皋花渐开,灵鸟鸣西墙。远游竟何事,祇以搅我肠。 耿耿天为曙,缄泪拥衣裳。
chūn fēng huì rán lái   zhào wéi guāng mèi chéng mèi   yǒu shēn páng huáng
bào suī yuǎn   fēng zài xiāng ròu kǎn   shēng néng shāng
guī nán wéi guī   liáng hóng yán shuí bǎo   zāo cháng
jiāng gāo huā jiàn kāi   líng niǎo míng 西 qiáng yuǎn yóu jìng shì   jiǎo cháng
gěng gěng tiān wèi shǔ   jiān lèi yōng shang