独漉篇

明代 李梦阳
独漉独漉,弃田求屋。其屋虽大,其人则饿。小人在旁,譬如蜂蝎。 恩之虽勤,莽之则螫。葳葳艳阳,桃李吐英。未曾结实,谁辨苦蜜。 锦绣围厕,过者掩口。珠玉委途,奚异尘土。临渊趣轮,临壑振绥。 人孰不闻,亦孰不知。綦絇之美,不以为缬。身尊道高,名为隽杰。
  tián qiú suī   rén è xiǎo 饿 rén zài páng   fēng xiē      
ēn zhī suī qín   mǎng zhī shì wēi wēi yàn yáng táo   yīng wèi céng jiē shí shuí biàn        
jǐn xiù wéi   guò zhě yǎn kǒu zhū wěi   chén lín yuān lún lín   zhèn suí      
rén shú wén   shú zhī zhī měi   wéi xié shēn zūn dào gāo míng wéi   jùn jié