獨漉篇

明代 李夢陽
獨漉獨漉,棄田求屋。其屋雖大,其人則餓。小人在旁,譬如蜂蠍。 恩之雖勤,莽之則螫。葳葳艷陽,桃李吐英。未曾結實,誰辨苦蜜。 錦繡圍廁,過者掩口。珠玉委途,奚異塵土。臨淵趣輪,臨壑振綏。 人孰不聞,亦孰不知。綦絇之美,不以為纈。身尊道高,名為雋傑。
  tián qiú suī   rén è xiǎo rén zài páng   fēng xiē      
ēn zhī suī qín   mǎng zhī shì wēi wēi yàn yáng táo   yīng wèi céng jiē shí shuí biàn        
jǐn xiù wéi   guò zhě yǎn kǒu zhū wěi   chén lín yuān lún lín   zhèn suí      
rén shú wén   shú zhī zhī měi   wéi xié shēn zūn dào gāo míng wéi   jùn jié