独漉篇

明代 王夫之
独漉浊水江,水浊菱叶青。不畏浊水寒,但畏浊水腥。 水腥鱼乱,虾蟹相半。风起月黄,菱叶苦绊。东家孤儿西家妇,夜闻啼声旦拍手。 宝刀旧结并州豪,春风日醉新丰酒。耐可死浊水中,不能宿秋草陌。 挥刀难割空中烟,长叹流光坐閒掷。
zhuó shuǐ jiāng   shuǐ zhuó líng qīng wèi zhuó shuǐ hán dàn   wèi zhuó shuǐ xīng    
shuǐ xīng luàn   xiā xiè xiāng bàn fēng yuè huáng líng   bàn dōng jiā ér jiā 西 wén   shēng dàn pāi shǒu      
bǎo dāo jiù jié bīng zhōu háo   chūn fēng zuì xīn fēng jiǔ nài zhuó shuǐ zhōng   néng qiū 宿 cǎo    
huī dāo nán kōng zhōng yān   cháng tàn liú guāng zuò xián zhì