读陆龟蒙散人歌三复而悲之赋诗以卒其志

宋代 李纲
江湖散人气节奇,布衣韦带霜鬓垂。有田甫里多水潦,阖门百指长号饥。 躬耕粗足输赋税,时赴嘉客同襟期。西风笠泽起秋色,菰蒲初熟鲈鳜肥。 扁舟乘兴不知晚,笔床茶灶常相随。著书丛杂自编录,巧怪不择文与诗。 那能枉道窃爵禄,但欲乱世全妻儿。胸中岂无佐时略,却笑诸郎殊不知。 当年富贵尽磨灭,惟有夫子传于斯。三高名配范与李,散人虽散元非痴。
jiāng sǎn rén jié   wéi dài shuāng bìn chuí yǒu tián duō shuǐ lǎo   mén bǎi zhǐ cháng hào    
gōng gēng shū shuì   shí jiā tóng jīn fēng 西 qiū   chū shú guì féi    
piān zhōu chéng xìng zhī wǎn   chuáng chá zào cháng xiāng suí zhù shū cóng biān qiǎo   guài wén shī    
néng wǎng dào qiè jué   dàn luàn shì quán ér xiōng zhōng zuǒ shí lüè què   xiào zhū láng shū zhī    
dāng nián guì jǐn miè   wéi yǒu chuán sān gāo míng pèi fàn sǎn   rén suī sàn yuán fēi chī