读李献吉何仲默徐昌谷三子诗 其三

明代 王世贞
伊昔吴都彦,挥翰藻思披。珊瑚间木难,粉黛映参差。 岂乏妖丽观,适志良以稀。奕奕昌谷生,中道起其微。 青天荡胸表,白日行须眉。秋鸢搏羊角,夏雨结虹霓。 泠泠松泉响,濯濯芙蓉姿。当其所得意,直与作者期。 为郎叹寂寞,短年悲奄遗。匪但一世隘,终焉造化疑。 贞也乡之人,瓣香夙所私。广陵怅云绝,山水欣自知。 要令千岁后,更奏金兰辞。
dōu yàn   huī hàn zǎo shān jiān nàn fěn   dài yìng cēn    
yāo guān   shì zhì liáng chāng shēng zhōng   dào wēi    
qīng tiān dàng xiōng biǎo   bái xíng méi qiū yuān yáng jiǎo xià   jié hóng    
líng líng sōng quán xiǎng   zhuó zhuó róng 姿 dāng suǒ de zhí   zuò zhě    
wèi láng tàn   duǎn nián bēi yǎn fěi dàn shì ài zhōng   yān zào huà    
zhēn xiāng zhī rén   bàn xiāng suǒ guǎng líng 广 chàng yún jué shān   shuǐ xīn zhī    
yào lìng qiān suì hòu   gèng zòu jīn lán