独居自遣一首寄厚之

宋代 李光
平生忧道不忧贫,万里风波一叶身。路滑须凭木上座,天寒那用竹夫人。 闲寻独鹤为仙友,笑指孤云作近邻。北客不劳频问讯,已拚终老海南滨。
píng shēng yōu dào yōu pín   wàn fēng shēn huá píng shàng zuò tiān   hán yòng zhú rén    
xián xún wèi xiān yǒu   xiào zhǐ yún zuò jìn lín běi láo pín wèn xùn   pàn zhōng lǎo hǎi nán bīn