杜鹃行(一作杜甫诗)

唐代 司空曙
古时杜宇称望帝,魂作杜鹃何微细。跳枝窜叶树木中, 抢翔瞥捩雌随雄。毛衣惨黑自憔悴,众鸟安肯相尊崇。 隳形不敢栖华屋,短翮唯愿巢深丛。穿皮啄朽觜欲秃, 苦饥始得食一虫。谁言养雏不自哺,此语亦足为愚蒙。 声音咽哕若有谓,号啼略与婴儿同。口干垂血转迫促, 似欲上诉于苍穹。蜀人闻之皆起立,至今相效传遗风。 乃知变化不可穷,岂知昔日居深宫,嫔妃左右如花红。
shí chēng wàng   hún zuò juān wēi tiào zhī cuàn shù zhōng  
qiǎng xiáng piē liè suí xióng máo cǎn hēi qiáo cuì   zhòng niǎo ān kěn xiāng zūn chóng
huī xíng gǎn huá   duǎn wéi yuàn cháo shēn cóng chuān 穿 zhuó xiǔ  
shǐ shí chóng shuí yán yǎng chú   wèi méng
shēng yīn yān yuě ruò yǒu wèi   hào lüè yīng ér tóng kǒu gàn chuí xuè zhuǎn  
shì shàng cāng qióng shǔ rén wén zhī jiē   zhì jīn xiāng xiào chuán fēng
nǎi zhī biàn huà qióng   zhī shēn gōng   pín fēi zuǒ yòu huā hóng