杜鵑行(一作杜甫詩)

唐代 司空曙
古時杜宇稱望帝,魂作杜鵑何微細。跳枝竄葉樹木中, 搶翔瞥捩雌隨雄。毛衣慘黑自憔悴,眾鳥安肯相尊崇。 隳形不敢棲華屋,短翮唯願巢深叢。穿皮啄朽觜欲禿, 苦飢始得食一蟲。誰言養雛不自哺,此語亦足為愚蒙。 聲音咽噦若有謂,號啼略與嬰兒同。口乾垂血轉迫促, 似欲上訴於蒼穹。蜀人聞之皆起立,至今相效傳遺風。 乃知變化不可窮,豈知昔日居深宮,嬪妃左右如花紅。
shí chēng wàng   hún zuò juān wēi tiào zhī cuàn shù zhōng  
qiǎng xiáng piē liè suí xióng máo cǎn hēi qiáo cuì   zhòng niǎo ān kěn xiāng zūn chóng
huī xíng gǎn huá   duǎn wéi yuàn cháo shēn cóng chuān 穿 zhuó xiǔ 禿  
shǐ shí chóng shuí yán yǎng chú   wèi méng
shēng yīn yān yuě ruò yǒu wèi   hào lüè yīng ér tóng kǒu gàn chuí xuè zhuǎn  
shì shàng cāng qióng shǔ rén wén zhī jiē   zhì jīn xiāng xiào chuán fēng
nǎi zhī biàn huà qióng   zhī shēn gōng   pín fēi zuǒ yòu huā hóng