读旧稿有感

宋代 陆游
我少则嗜书,于道本无得,譬如昌歜芰,乃自性一癖。 老来百事废,惟此尚自力,岂惟绝庆吊,乃至忘寝食。 吟哦杂诵咏,不觉日既夕。 文辞顾浅懦,望古空太息,世俗不可解,更为著金石。 收歛固已迟,虽悔终何益!君看老农夫,法亦传后稷。 持此少自宽,陶然送余日。
shǎo shì shū   dào běn de   chāng chù   nǎi xìng  
lǎo lái bǎi shì fèi   wéi shàng   wéi jué qìng diào   nǎi zhì wàng qǐn shí  
yín é sòng yǒng   jué  
wén qiǎn nuò   wàng kōng tài   shì jiě   gèng wéi zhù jīn shí  
shōu hān chí   suī huǐ zhōng   jūn kàn lǎo nóng   chuán hòu  
chí shǎo kuān   táo rán sòng