渡江遣怀

明代 刘基
东风吹沧江,白日照花柳。 山川半显晦,积雨晴未久。 青阳好气候,群物竞苞剖。 农夫荷锄犁,各自登陇亩。 蒐鸠鸣相应,陂水光浏浏。 天地起戈兵,荆榛塞原阜。 兹邦特按堵,庶足憩奔走。 故乡有园田,委弃没藜莠。 老母年八十,头童齿牙朽。 痴儿始垂髫,出入寡朋友。 衣衾杂絮毳,羹食乏菘韭。 儡然多病身,全家倚糊口。 那令更远去,忧念成疾首。 千金聘宿瘤,顾谓西施丑。 盐车摧太行,骅骝不如狗。 况我驽蹇质,困踣畏培曈。 济河须巨舫,将焉用罂缶。 朱弦纟互琴瑟,曷中洪钟纽。 剡蒿射犀革,空贻养由咎。 巍巍神祖烈,乾坤让高厚。 蠢兹蛇豕俦,乘间恣哮吼。 非无熊罴臣,土产分左右。 更张吾岂能,习惯彼已狃。 鹿麋曾伤虎,宵迈慑狸蹂。 寤言乱心绪,忽若醉醇酒。 疏贱等蚍蜉,捐躯复何有。 夷吾匪每生,鞠育未宜负。 怆悢忆松揪,泪湿蓬鬓垢。 道途正艰阻,进退维窊臼。 向风一陈情,何由达南斗?
dōng fēng chuī cāng jiāng   bái zhào huā liǔ
shān chuān bàn xiǎn huì   qíng wèi jiǔ
qīng yáng hǎo hòu   qún jìng bāo pōu
nóng chú   dēng lǒng
sōu jiū míng xiāng yìng   bēi shuǐ guāng liú liú
tiān bīng   jīng zhēn sāi yuán
bāng àn   shù bēn zǒu
xiāng yǒu yuán tián   wěi méi yǒu
lǎo nián shí   tóu tóng chǐ 齿 xiǔ
chī ér shǐ chuí tiáo   chū guǎ péng you
qīn cuì   gēng shí sōng jiǔ
lěi rán duō bìng shēn   quán jiā kǒu
lìng gèng yuǎn   yōu niàn chéng shǒu
qiān jīn pìn 宿 liú   wèi 西 shī chǒu
yán chē cuī tài xíng   huá liú gǒu
kuàng jiǎn zhì   kùn wèi péi tóng
fǎng   jiāng yān yòng yīng fǒu
zhū xián qín   zhōng hóng zhōng niǔ
shàn hāo shè   kōng yǎng yóu jiù
wēi wēi shén liè   qián kūn ràng gāo hòu
chǔn shé shǐ chóu   chéng jiàn xiāo hǒu
fēi xióng chén   chǎn fēn zuǒ yòu
gēng zhāng néng   guàn niǔ
鹿 zēng shāng   xiāo mài shè róu
yán luàn xīn   ruò zuì chún jiǔ
shū jiàn děng   juān yǒu
fěi měi shēng   wèi
chuàng liàng sōng jiū   lèi shī 湿 péng bìn gòu
dào zhèng jiān   jìn tuì 退 wéi jiù
xiàng fēng chén qíng   yóu nán dòu