对竹

宋代 王令
竹风何撩萧,昼静发寒籁。 修纤谔天官,提揖纵玉佩。 岂无俗子遇,自会幽人爱。 心虚中养恬,节密外御介。 春萌喜含养,夏箨竟分解。 无花与物争,有荫亦人赖。 威威南山凤,尔飞何时届。 道远宁不饥,寒枝久虚待。 岂非缯缴虞,安有羽翮态。 当奈叶间虫,蠹尔所食坏。
zhú fēng liāo xiāo   zhòu jìng hán lài  
xiū xiān è tiān guān   zòng pèi  
  huì yōu rén ài  
xīn zhōng yǎng tián   jié wài jiè  
chūn méng hán yǎng   xià tuò jìng fēn jiě  
huā zhēng   yǒu yīn rén lài  
wēi wēi nán shān fèng   ěr fēi shí jiè  
dào yuǎn níng   hán zhī jiǔ dài  
fēi zēng jiǎo   ān yǒu tài  
dāng nài jiān chóng   ěr suǒ shí huài