對竹

宋代 王令
竹風何撩蕭,晝靜發寒籟。 修纖諤天官,提揖縱玉佩。 豈無俗子遇,自會幽人愛。 心虛中養恬,節密外御介。 春萌喜含養,夏籜竟分解。 無花與物爭,有蔭亦人賴。 威威南山鳳,爾飛何時屆。 道遠寧不飢,寒枝久虛待。 豈非繒繳虞,安有羽翮態。 當奈葉間蟲,蠹爾所食壞。
zhú fēng liāo xiāo   zhòu jìng hán lài  
xiū xiān è tiān guān   zòng pèi  
  huì yōu rén ài  
xīn zhōng yǎng tián   jié wài jiè  
chūn méng hán yǎng   xià tuò jìng fēn jiě  
huā zhēng   yǒu yīn rén lài  
wēi wēi nán shān fèng   ěr fēi shí jiè  
dào yuǎn níng   hán zhī jiǔ dài  
fēi zēng jiǎo   ān yǒu tài  
dāng nài jiān chóng   ěr suǒ shí huài