对雪寄新定冯使君二首

唐代 贯休
仙掌空思归未能,焚香冥目对残灯。岂知瑞雪千山合, 空觉春寒半夜增。翳月素云埋粉堞,堆巢孤鹤下金绳。 因思太守忧民切,吟对琼枝喜不胜。 政化由来通上灵,丰年祥瑞满窗明。气严坐久灯凝焰, 片大更深屋作声。飘掩烟霞何处去,欹斜杉竹向帘倾。 雪林中客虽无事,还有新诗半夜成。
xiān zhǎng kōng guī wèi néng   fén xiāng míng duì cán dēng zhī ruì xuě qiān shān  
kōng jué chūn hán bàn zēng yuè yún mái fěn dié   duī cháo xià jīn shéng
yīn tài shǒu yōu mín qiè   yín duì qióng zhī shèng
zhèng huà yóu lái tōng shàng líng   fēng nián xiáng ruì mǎn chuāng míng yán zuò jiǔ dēng níng yàn  
piàn gēng shēn zuò shēng piāo yǎn yān xiá chǔ   xié shān zhú xiàng lián qīng
xuě lín zhōng suī shì   hái yǒu xīn shī bàn chéng