对雪呈仲车

宋代 张耒
学堂岁暮无来客,残雪漫漫风猎猎。 当庭古柳三四枝,老翁携帚收残叶。 二年闲散百事慵,饥寒不自勤锄锸。 囊空甑倒谁复救,典衣买酒将空箧。 人间万事苦难齐,以醉驱愁最奇捷。 丈夫未死谁能测,幽忧何自同儿妾。 饮酣耳热诗兴豪,直上虚空恣凌蹑。 饥喉冻噤谁与解,正藉醺酣得嚅嗫。 少年举白未尝辞,渐老深杯见还怯。 何当共有种秫田,免向官垆走书帖。
xué táng suì lái   cán xuě màn màn fēng liè liè  
dāng tíng liǔ sān zhī   lǎo wēng xié zhǒu shōu cán  
èr nián xián sǎn bǎi shì yōng   hán qín chú chā  
náng kōng zèng dào shuí jiù   diǎn mǎi jiǔ jiāng kōng qiè  
rén jiān wàn shì nàn   zuì chóu zuì jié  
zhàng wèi shuí néng   yōu yōu tóng ér qiè  
yǐn hān ěr shī xìng háo   zhí shàng kōng líng niè  
hóu dòng jìn shuí jiě   zhèng xūn hān niè  
shào nián bái wèi cháng   jiàn lǎo shēn bēi jiàn hái qiè  
dāng gòng yǒu zhǒng shú tián   miǎn xiàng guān zǒu shū tiē