对雪

唐代 齐己
松门堆复积,埋石亦埋莎。为瑞还难得,居贫莫厌多。 听怜终夜落,吟惜一年过。谁在江楼望,漫漫堕绿波。
sōng mén duī   mái shí mái shā wèi ruì hái nán de   pín yàn duō
tīng lián zhōng luò   yín nián guò shuí zài jiāng lóu wàng   màn màn duò 绿