对菊

明代 释函可
河东一老翁,赠我菊一枝。一枝四五花,众叶亦纷披。 沃以石泉水,培以高冈泥。当此草木枯,孤生无乃奇。 春露既无分,秋霜安可辞。负性宁或殊,存心良独希。 城中多嚣尘,对酒亦非宜。所以避名园,并不羡东篱。 独爱山中人,相向共茆茨。本无堪俗赏,非自宝幽姿。 日夕幸无营,寂然淡共持。
dōng lǎo wēng   zèng zhī zhī huā   zhòng fēn
shí quán shuǐ   péi gāo gāng dāng cǎo   shēng nǎi
chūn fēn   qiū shuāng ān xìng níng huò shū   cún xīn liáng
chéng zhōng duō xiāo chén   duì jiǔ fēi suǒ míng yuán   bìng xiàn dōng
ài shān zhōng rén   xiāng xiàng gòng máo běn kān shǎng   fēi bǎo yōu 姿
xìng yíng   rán dàn gòng chí