对酒吟

宋代 王禹偁
劝君莫把青铜照,一瞬浮生何足道。 麻姑又采东海桑,阆苑宫中养蚕老。 任是唐虞与姬孔,萧萧寒草埋孤冢。 我恐自古贤愚骨,叠过北邙高突兀。 少年对酒且为娱,几日樽前垂白发。 安得沧溟尽为酒,滔滔倾入愁人口。 从他一醉千百年,六辔苍龙任奔走。 男儿得志升青云,须教利泽施于民。 穷来高枕卧白屋,蕙带藜羹还自足。 功名富贵不由人,休学唐衢放声哭。
quàn jūn qīng tóng zhào   shùn shēng dào
yòu cǎi dōng hǎi sāng   làng yuàn gōng zhōng yǎng cán lǎo
rèn shì táng kǒng   xiāo xiāo hán cǎo mái zhǒng
kǒng xián   dié guò běi máng gāo
shào nián duì jiǔ qiě wèi   zūn qián chuí bái
ān cāng míng jǐn wèi jiǔ   tāo tāo qīng chóu rén kǒu
cóng zuì qiān bǎi nián   liù pèi cāng lóng rèn bēn zǒu
nán ér zhì shēng qīng yún   jiào shī mín
qióng lái gāo zhěn bái   huì dài gēng hái
gōng míng guì yóu rén   xiū xué táng fàng shēng