对春雪

唐代 韦应物
萧屑杉松声,寂寥寒夜虑。州贫人吏稀,雪满山城曙。 春塘看幽谷,栖禽愁未去。开闱正乱流,宁辨花枝处。
xiāo xiè shān sōng shēng   liáo hán zhōu pín rén   xuě mǎn shān chéng shǔ
chūn táng kàn yōu   qín chóu wèi kāi wéi zhèng luàn liú   níng biàn huā zhī chù