读韩偓诗并记有感 其一

宋代 李纲
唐室昔不竞,天纲遂陵迟。阉竖擅朝政,奸雄肆觎窥。 天子遭迫胁,翠盖蒙尘飞。矢石集黄屋,四郊皆鼓鼙。 群凶虽殄灭,国命亦已移。韩子司翰苑,实被昭宗知。 忠言虽屡贡,颠厦诚难支。谪官旅南土,召复不敢归。 当时白马驿,从横卿相尸。投之浊流中,至今耆旧悲。 夫子乃幸免,祸福良难期。假道寓沙阳,空门知所依。 虽踰二百载,犹传赠僧诗。邑令真好事,作记刊丰碑。 文辞虽浅陋,事实颇可追。读之三叹息,吊古情悽洏。 寄声藏去者,擅有将奚为。
táng shì jìng   tiān gāng suì ling chi yān shù shàn cháo zhèng jiān   xióng kuī    
tiān zāo xié   cuì gài méng chén fēi shǐ shí huáng   jiāo jiē    
qún xiōng suī tiǎn miè   guó mìng hán hàn yuàn shí   bèi zhāo zōng zhī    
zhōng yán suī gòng   diān shà chéng nán zhī zhé guān nán zhào   gǎn guī    
dāng shí bái 驿   cóng héng qīng xiàng shī tóu zhī zhuó liú zhōng zhì   jīn jiù bēi    
nǎi xìng miǎn   huò liáng nán jiǎ dào shā yáng kōng   mén zhī suǒ    
suī èr bǎi zǎi   yóu chuán zèng sēng shī lìng zhēn hǎo shì zuò   kān fēng bēi    
wén suī qiǎn lòu   shì shí zhuī zhī sān tàn diào   qíng ér    
shēng cáng zhě   shàn yǒu jiāng wèi