读《汉书》作

唐代 刘知几
汉王有天下,欻起布衣中。奋飞出草泽,啸咤驭群雄。 淮阴既附凤,黥彭亦攀龙。一朝逢运会,南面皆王公。 鱼得自忘筌,鸟尽必藏弓。咄嗟罹鼎俎,赤族无遗踪。 智哉张子房,处世独为工。功成薄受赏,高举追赤松。 知止信无辱,身安道亦隆。悠悠千载后,击抃仰遗风。
hàn wáng yǒu tiān xià   chuā zhōng fèn fēi chū cǎo xiào   zhà qún xióng    
huái yīn fèng   qíng péng pān lóng zhāo féng yùn huì nán   miàn jiē wáng gōng    
wàng quán   niǎo jǐn cáng gōng duō jiē dǐng chì   zōng    
zhì zāi zhāng fáng   chǔ shì wèi gōng gōng chéng báo shòu shǎng gāo   zhuī chì sōng    
zhī zhǐ xìn   shēn ān dào lóng yōu yōu qiān zǎi hòu   biàn yǎng fēng