读汉书梅子真传

宋代 梅尧臣
子真实吾祖,耿介仕炎汉。 权臣始擅朝,忠良被涂炭。 辇下莫敢言,上书陈治乱。 是时卿大夫,曾不负愧汗。 其文信雄深,烂然今可玩。 危言识祸机,灭迹思汗漫。 一朝弃妻子,龙性宁羁绊。 九江传神僊,会稽隐廛閈。 旧市越溪阴,家山镜湖畔。 唯余千载名,抚卷一长叹。
zhēn shí   gěng jiè shì yán hàn  
quán chén shǐ shàn cháo   zhōng liáng bèi tàn  
niǎn xià gǎn yán   shàng shū chén zhì luàn  
shì shí qīng dài   céng kuì hàn  
wén xìn xióng shēn   làn rán jīn wán  
wēi yán shí huò   miè hàn màn  
zhāo   lóng xìng níng bàn  
jiǔ jiāng chuán shén xiān   kuài yǐn chán hàn  
jiù shì yuè yīn   jiā shān jìng pàn  
wéi qiān zǎi míng   juǎn cháng tàn