度关山

南北朝 柳恽
长安倡家女,出入燕南垂。惟持德自美,本以容见知。 旧闻关山远,何事总金羁。妾心日已乱,秋风鸣细枝。
cháng ān chàng jiā   chū yàn nán chuí wéi chí měi   běn róng jiàn zhī
jiù wén guān shān yuǎn   shì zǒng jīn qiè xīn luàn   qiū fēng míng zhī