度关山

明代 王世贞
度关山,诘曲复崔嵬。虽有车,畏轮摧。十步五坐泣且啼,啼声一何悲。 疾风吹尘自我后来,回望故乡茫何睹哉。前睹黄河水,水流何瀺灂。 一夜胡马过,河边草如削。河边草如削,安能更民居。 居民尚远徙,行子欲何之。鸱枭为好音,豺虎亦规行。 四方不识人,来称弟与兄。温铁益知柔,茹荼益知甘。 平生少自足,临难追故欢。度关山,那得不沾衣。日夜见去人,寥寥归者稀。
guān shān   cuī wéi suī yǒu chē wèi   lún cuī shí zuò qiě shēng   bēi      
fēng chuī chén hòu lái   huí wàng xiāng máng zāi qián huáng shuǐ shuǐ   liú chán zhuó    
guò   biān cǎo xuē biān cǎo xuē ān   néng gèng mín    
mín shàng yuǎn   háng zhī chī xiāo wèi hào yīn chái   guī xíng    
fāng shí rén   lái chēng xiōng wēn tiě zhī róu   zhī gān    
píng shēng shǎo   lín nàn zhuī huān guān shān   de zhān jiàn rén liáo liáo   guī zhě