读东溪可正平诗
冰霜落涧岁云暮,寂寂远岫松风回。村深古寺作钟磬,车马路断樵者来。
参差一抹起宿雁,清浅数枝横小梅。日昃翠寒云屋迥,竹炉煨火尽馀杯。
bīng
冰
shuāng
霜
luò
落
jiàn
涧
suì
岁
yún
云
mù
暮
,
jì
寂
jì
寂
yuǎn
远
xiù
岫
sōng
松
fēng
风
huí
回
。
。
cūn
村
shēn
深
gǔ
古
sì
寺
zuò
作
zhōng
钟
qìng
磬
,
chē
车
mǎ
马
lù
路
duàn
断
qiáo
樵
zhě
者
lái
来
。
。
cēn
参
cī
差
yī
一
mǒ
抹
qǐ
起
sù
宿
yàn
雁
,
qīng
清
qiǎn
浅
shù
数
zhī
枝
héng
横
xiǎo
小
méi
梅
。
。
rì
日
zè
昃
cuì
翠
hán
寒
yún
云
wū
屋
jiǒng
迥
,
zhú
竹
lú
炉
wēi
煨
huǒ
火
jǐn
尽
yú
馀
bēi
杯
。
。