讀東溪可正平詩

宋代 韓淲
冰霜落澗歲雲暮,寂寂遠岫松風回。村深古寺作鐘磬,車馬路斷樵者來。 參差一抹起宿雁,清淺數枝橫小梅。日昃翠寒雲屋迥,竹爐煨火盡餘杯。
bīng shuāng luò jiàn suì yún   yuǎn xiù sōng fēng huí cūn shēn zuò zhōng qìng   chē duàn qiáo zhě lái
cēn 宿 yàn   qīng qiǎn shù zhī héng xiǎo méi cuì hán yún jiǒng   zhú wēi huǒ jǐn bēi