读东坡诗

宋代 王十朋
东坡文章冠天下,日月争光薄风雅。谁分宗派故谤伤,蚍蜉撼树不自量。 堂堂天人欧阳子,引鞭逊避门下士。天昌斯文大才出,先生弟子俱第一。 天人诗如李谪仙,此论最公谁不然。词无艰深非浅近,章成韵尽意不尽。 味长何止飞鸟惊,臆说纷纷几元稹。浑然天成无斧凿,二百年来无此作。 谁与争先惟大苏,谪仙退之非过呼。胸中万卷古今有,笔下一点尘埃无。 武库森然富摛掞,利钝一从人点检。莫年海上诗更高,和陶之诗又过陶。 地辟天开含万汇,少陵相逢亦应避。北斗以南能几人,大江之西有异议。 日光玉洁一退之,亦言能文不能诗。碑淮颂圣十琴操,生民清庙离骚词。 舂容大篇骋豪怪,韵到窘束尤瑰奇。韩子于诗盖馀事,诗至韩子将何讥。 文章定价如金玉,口为轻重专门学。向来学者尊西昆,诗无老杜文无韩。 净扫书斋拂尘几,瓣香敬为三夫子。
dōng wén zhāng guān tiān xià   yuè zhēng guāng báo fēng shuí fēn zōng pài bàng shāng   hàn shù liàng
táng táng tiān rén ōu yáng   yǐn biān xùn mén xià shì tiān chāng wén cái chū   xiān sheng
tiān rén shī zhé xiān   lùn zuì gōng shuí rán jiān shēn fēi qiǎn jìn   zhāng chéng yùn jìn jìn
wèi zhǎng zhǐ fēi niǎo jīng   shuō fēn fēn yuán zhěn hún rán tiān chéng záo   èr bǎi nián lái zuò
shuí zhēng xiān wéi   zhé xiān tuì 退 zhī fēi guò xiōng zhōng wàn juàn jīn yǒu   xià diǎn chén āi
sēn rán chī yàn   dùn cóng rén diǎn jiǎn nián hǎi shàng shī gèng gāo   táo zhī shī yòu guò táo
tiān kāi hán wàn huì   shǎo líng xiāng féng yīng běi dǒu nán néng rén   jiāng zhī 西 yǒu
guāng jié tuì 退 zhī   yán néng wén néng shī bēi huái sòng shèng shí qín cāo   shēng mín qīng miào sāo
chōng róng piān chěng háo guài   yùn dào jiǒng shù yóu guī hán shī gài shì   shī zhì hán jiāng
wén zhāng dìng jià jīn   kǒu wèi qīng zhòng zhuān mén xué xiàng lái xué zhě zūn 西 kūn   shī lǎo wén hán
jìng sǎo shū zhāi chén   bàn xiāng jìng wèi sān