讀東坡詩

宋代 王十朋
東坡文章冠天下,日月爭光薄風雅。誰分宗派故謗傷,蚍蜉撼樹不自量。 堂堂天人歐陽子,引鞭遜避門下士。天昌斯文大才出,先生弟子俱第一。 天人詩如李謫仙,此論最公誰不然。詞無艱深非淺近,章成韻盡意不盡。 味長何止飛鳥驚,臆說紛紛幾元稹。渾然天成無斧鑿,二百年來無此作。 誰與爭先惟大蘇,謫仙退之非過呼。胸中萬卷古今有,筆下一點塵埃無。 武庫森然富摛掞,利鈍一從人點檢。莫年海上詩更高,和陶之詩又過陶。 地辟天開含萬匯,少陵相逢亦應避。北斗以南能幾人,大江之西有異議。 日光玉潔一退之,亦言能文不能詩。碑淮頌聖十琴操,生民清廟離騷詞。 舂容大篇騁豪怪,韻到窘束尤瑰奇。韓子於詩蓋餘事,詩至韓子將何譏。 文章定價如金玉,口為輕重專門學。向來學者尊西崑,詩無老杜文無韓。 淨掃書齋拂塵幾,瓣香敬為三夫子。
dōng wén zhāng guān tiān xià   yuè zhēng guāng báo fēng shuí fēn zōng pài bàng shāng   hàn shù liàng
táng táng tiān rén ōu yáng   yǐn biān xùn mén xià shì tiān chāng wén cái chū   xiān sheng
tiān rén shī zhé xiān   lùn zuì gōng shuí rán jiān shēn fēi qiǎn jìn   zhāng chéng yùn jìn jìn
wèi zhǎng zhǐ fēi niǎo jīng   shuō fēn fēn yuán zhěn hún rán tiān chéng záo   èr bǎi nián lái zuò
shuí zhēng xiān wéi   zhé xiān tuì 退 zhī fēi guò xiōng zhōng wàn juàn jīn yǒu   xià diǎn chén āi
sēn rán chī yàn   dùn cóng rén diǎn jiǎn nián hǎi shàng shī gèng gāo   táo zhī shī yòu guò táo
tiān kāi hán wàn huì   shǎo líng xiāng féng yīng běi dǒu nán néng rén   jiāng zhī 西 yǒu
guāng jié tuì 退 zhī   yán néng wén néng shī bēi huái sòng shèng shí qín cāo   shēng mín qīng miào sāo
chōng róng piān chěng háo guài   yùn dào jiǒng shù yóu guī hán shī gài shì   shī zhì hán jiāng
wén zhāng dìng jià jīn   kǒu wèi qīng zhòng zhuān mén xué xiàng lái xué zhě zūn 西 kūn   shī lǎo wén hán
jìng sǎo shū zhāi chén   bàn xiāng jìng wèi sān