独登有美堂

宋代 谢薖
龟趺双跱日星悬,读罢凭阑心浩然。缭绕峰峦浮野色,参差楼阁起晴烟。 湖光净照山间寺,江浪遥连海外天。安得翰林风月手,一时摩写入诗篇。
guī shuāng zhì xīng xuán   píng lán xīn hào rán liáo rào fēng luán cēn   lóu qíng yān    
guāng jìng zhào shān jiān   jiāng làng yáo lián hǎi wài tiān ān hàn lín fēng yuè shǒu   shí xiě shī piān