独不见

明代 顾璘
忆妾嫁君日,云发未成鬟。飘摇红罗带,窈窕秦珠环。 董香闭绮阁,对坐春风閒。许妾心不移,长指门前山。 讵意青楼女,巧笑矜朱颜。春风忽飘转,一往不可还。 君如云间月,举手杳莫攀。妾如归海水,日夜空潺湲。
qiè jià jūn   yún wèi chéng huán piāo yáo hóng luó dài yǎo   tiǎo qín zhū huán    
dǒng xiāng   duì zuò chūn fēng xián qiè xīn zhǎng   zhǐ mén qián shān    
qīng lóu   qiǎo xiào jīn zhū yán chūn fēng piāo zhuǎn   wǎng hái    
jūn yún jiān yuè   shǒu yǎo pān qiè guī hǎi shuǐ   kōng chán yuán