读白傅洛中老病後诗戏书

宋代 范成大
乐天号达道,晚境犹作恶。 陶写赖歌酒,意象颇沉著。 谓言老将至,不饮何时乐。 未能忘暖热,要是怕冷落。 我老乃多戒,颇似僧律缚。 闲心灰不然,壮气鼓难作。 岂惟背声尘,亦自屏杯酌。 日课数行书,生经一囊药。 或使白公见,应讥太萧索。 当否竟如何?我友试商略!
tiān hào dào   wǎn jìng yóu zuò è  
táo xiě lài jiǔ   xiàng chén zhù  
wèi yán lǎo jiàng zhì   yǐn shí  
wèi néng wàng nuǎn   yào shì lěng luò  
lǎo nǎi duō jiè   shì sēng  
xián xīn huī rán   zhuàng nán zuò  
wéi bèi shēng chén   píng bēi zhuó  
shù xíng shū   shēng jīng náng yào  
huò shǐ 使 bái gōng jiàn   yīng tài xiāo suǒ  
dāng fǒu jìng   ? yǒu shì shāng lüè   !