断弦曲

明代 李东阳
晨听焦桐声,夜闻断弦音。 阿女有父资,家学在一琴。 生书五经石,死给十吏札。 阿女有父能,八分乃遗法。 司徒坐上叹,胡雏别时哭。 阿女有父情,情钟为谁笃。 有书何必教,有女翻为辱。 君看筍爽女,一死万事足。
chén tīng jiāo tóng shēng   wén duàn xián yīn  
ā yǒu   jiā xué zài qín  
shēng shū jīng shí   gěi shí zhá  
ā yǒu néng   fēn nǎi  
zuò shàng tàn   chú bié shí  
ā yǒu qíng   qíng zhōng wèi shuí  
yǒu shū jiào   yǒu fān wèi  
jūn kàn sǔn shuǎng   wàn shì