断桥春望
断桥寂立听春残,不尽烟帆断续看。一片苍岑动遥思,十年异客畏惊滩。
人同绝水知谁健,梦已迷津到此难。且喜重来花逆我,可能明日更阑珊。
duàn
断
qiáo
桥
jì
寂
lì
立
tīng
听
chūn
春
cán
残
,
bù
不
jìn
尽
yān
烟
fān
帆
duàn
断
xù
续
kàn
看
。
。
yī
一
piàn
片
cāng
苍
cén
岑
dòng
动
yáo
遥
sī
思
,
shí
十
nián
年
yì
异
kè
客
wèi
畏
jīng
惊
tān
滩
。
。
rén
人
tóng
同
jué
绝
shuǐ
水
zhī
知
shuí
谁
jiàn
健
,
mèng
梦
yǐ
已
mí
迷
jīn
津
dào
到
cǐ
此
nán
难
。
。
qiě
且
xǐ
喜
chóng
重
lái
来
huā
花
nì
逆
wǒ
我
,
kě
可
néng
能
míng
明
rì
日
gēng
更
lán
阑
shān
珊
。
。