短歌行
白日去茫茫,清川流浩浩。有生能几何,少壮忽复老。
王母蟠桃花,萎红不成好。扶桑半摧枯,枝叶随瀛岛。
仙人王子乔,两鬓如秋草。况闻安期生,形容亦枯槁。
汉武与秦皇,一生空自扰。短歌咏至言,庶以安怀抱。
bái
白
rì
日
qù
去
máng
茫
máng
茫
,
qīng
清
chuān
川
liú
流
hào
浩
hào
浩
。
。
yǒu
有
shēng
生
néng
能
jǐ
几
hé
何
,
shào
少
zhuàng
壮
hū
忽
fù
复
lǎo
老
。
。
wáng
王
mǔ
母
pán
蟠
táo
桃
huā
花
,
wēi
萎
hóng
红
bù
不
chéng
成
hǎo
好
。
。
fú
扶
sāng
桑
bàn
半
cuī
摧
kū
枯
,
zhī
枝
yè
叶
suí
随
yíng
瀛
dǎo
岛
。
。
xiān
仙
rén
人
wáng
王
zǐ
子
qiáo
乔
,
liǎng
两
bìn
鬓
rú
如
qiū
秋
cǎo
草
。
。
kuàng
况
wén
闻
ān
安
qī
期
shēng
生
,
xíng
形
róng
容
yì
亦
kū
枯
gǎo
槁
。
。
hàn
汉
wǔ
武
yǔ
与
qín
秦
huáng
皇
,
yī
一
shēng
生
kōng
空
zì
自
rǎo
扰
。
。
duǎn
短
gē
歌
yǒng
咏
zhì
至
yán
言
,
shù
庶
yǐ
以
ān
安
huái
怀
bào
抱
。
。