东拙为舜和太史祖赋

明代 顾清
君不见汉阴叟,抱瓮终朝不濡亩。又不见愚溪翁,琼琚玉佩分天工。 拙人劳力泰宇定,巧智终以灾其躬。东城徐翁阅世久,宁为汉阴不为柳。 鸤鸠无能鹊巢坐,庄樗散木偏多寿。才不用,全其真,功无成,贻后昆。 颓然八十馀,无怀葛天民。古云大巧外若拙,吁嗟翁乎岂其人。 我本拙者,于时罕通,为翁作歌,仰翁高风。丹崖青壁不可以力致,幅巾杖履想见城之东。 天子方好古,蒲车起申公。
jūn jiàn hàn yīn sǒu   bào wèng zhōng zhāo yòu jiàn wēng   qióng pèi fēn tiān gōng
zhuō rén láo tài dìng   qiǎo zhì zhōng zāi gōng dōng chéng wēng yuè shì jiǔ   níng wèi hàn yīn wéi liǔ
shī jiū néng què cháo zuò   zhuāng chū sàn piān duō shòu 寿 cái yòng   quán zhēn   gōng chéng   hòu kūn
tuí rán shí   huái 怀 tiān mín yún qiǎo wài ruò zhuō   jiē wēng rén
běn zhuō zhě   shí hǎn tōng   wèi wēng zuò   yǎng wēng gāo fēng dān qīng zhì   jīn zhàng xiǎng jiàn chéng zhī dōng
tiān fāng hào   chē shēn gōng