冬至晚起,枕上有怀晋陵杨使君
新衣儿女闹灯前,梦里庄周正栩然。
骑马十年听晓鼓,人生元有日高眠。
多稼亭边有所思,冬来捻却几行髭。
也应坐拥黄紬被,断角孤鸿总要诗。
xīn
新
yī
衣
ér
儿
nǚ
女
nào
闹
dēng
灯
qián
前
,
mèng
梦
lǐ
里
zhuāng
庄
zhōu
周
zhēng
正
xǔ
栩
rán
然
。
。
qí
骑
mǎ
马
shí
十
nián
年
tīng
听
xiǎo
晓
gǔ
鼓
,
rén
人
shēng
生
yuán
元
yǒu
有
rì
日
gāo
高
mián
眠
。
。
duō
多
jià
稼
tíng
亭
biān
边
yǒu
有
suǒ
所
sī
思
,
dōng
冬
lái
来
niǎn
捻
què
却
jǐ
几
xíng
行
zī
髭
。
。
yě
也
yīng
应
zuò
坐
yōng
拥
huáng
黄
chóu
紬
bèi
被
,
duàn
断
jiǎo
角
gū
孤
hóng
鸿
zǒng
总
yào
要
shī
诗
。
。