冬至霜晴

宋代 杨万里
油帘雪白日华红,老子良图策俊功。 自晒绵裘并衲裤,谁知衣桁是薰笼。 绝怜寒菊枯根底,留得残霜过日中。 旧说冬乾年定湿,试将今岁试南翁。
yóu lián xuě bái huá hóng   lǎo zi liáng jùn gōng  
shài mián qiú bìng   shéi zhī héng shì xūn lóng  
jué lián hán gēn   liú cán shuāng guò zhōng  
jiù shuō dōng qián nián dìng shī 湿   shì jiāng jīn suì shì nán wēng