冬至 其二

宋代 张耒
汴水日夜浅,天寒霜野宽。拂衣秋叶乱,冲面北风寒。 不作归山计,空悲走马鞍。济时吾力薄,俯仰一悲叹。
biàn shuǐ qiǎn   tiān hán shuāng kuān qiū luàn chōng   miàn běi fēng hán    
zuò guī shān   kōng bēi zǒu ān shí   yǎng bēi tàn