冬至春不雨元夕后一日雨作邦人甚喜

宋代 郑刚中
晴冬酿春温,气候如浊酒。我虽六尘清,亦若醉一斗。 朝来天风云,高叶聚良久。向晚等甘露,数点断还有。 迤逦万瓦鸣,飘潇近窗牖。郁陶散襟怀,秀润入花柳。 出门闻笑语,蹈舞皆白叟。指予西江水,不可到南亩。 十日田无秧,奈此家数口。乃知天地心,慈爱均父母。 吾侪拙于言,额上但加手。人穷诗或工,肯为作诗否。
qíng dōng niàng chūn wēn   hòu zhuó jiǔ suī liù chén qīng   ruò zuì dòu    
zhāo lái tiān fēng yún   gāo liáng jiǔ xiàng wǎn děng gān shǔ   diǎn duàn huán yǒu    
wàn míng   piāo xiāo jìn chuāng yǒu táo sàn jīn huái xiù 怀   rùn huā liǔ    
chū mén wén xiào   dǎo jiē bái sǒu zhǐ jiāng 西 shuǐ   dào nán    
shí tián yāng   nài jiā shù kǒu nǎi zhī tiān xīn   ài jūn    
chái zhuō yán   é shàng dàn jiā shǒu rén qióng shī huò gōng kěn   wéi zuò shī fǒu