冬雨不止

宋代 朱熹
忽忽时序改,白日藏光辉。重阴润九野,小雨纷微微。 苍山寒气深,高林霜叶稀。田家秋成意,落落乖所期。 旷望独兴怀,戚戚愁寒饥。事至当复遣,且掩荒园扉。
shí gǎi   bái cáng guāng huī zhòng yīn rùn jiǔ xiǎo   fēn wēi wēi    
cāng shān hán shēn   gāo lín shuāng tián jiā qiū chéng luò   luò guāi suǒ    
kuàng wàng xīng huái 怀   chóu hán shì zhì dāng qiǎn qiě   yǎn huāng yuán fēi