东园醉望暮山

宋代 杨万里
我住北山下,南山横我前。 北山似怀抱,南山如髻鬟。 怀抱冬独暖,髻鬟春最鲜。 松鬈沐初净,山蘤插更妍。 我来犹斜阳,我望忽夕烟。 一望便应去,不合久凭栏。 山意本日惜,如何许人看。 急将白锦障,小隔青鬓颜。 近翠成远淡,缥渺天外仙。 谁知绝奇处,政在有无间。 顷刻万恣熊,可玩不可传。
zhù běi shān xià   nán shān héng qián  
běi shān shì huái 怀 bào   nán shān huán  
huái 怀 bào dōng nuǎn   huán chūn zuì xiān  
sōng quán chū jìng   shān huā chā gèng yán  
lái yóu xié yáng   wàng yān  
wàng biàn 便 yīng   jiǔ píng lán  
shān běn   rén kàn  
jiāng bái jǐn zhàng   xiǎo qīng bìn yán  
jìn cuì chéng yuǎn dàn   piǎo miǎo tiān wài xiān  
shéi zhī jué chù   zhèng zài yǒu jiàn  
qǐng wàn xióng   wán chuán