东园偶题

明代 李梦阳
孤亭万木里,独坐一花飞。者更知春色,閒能到夕晖。 微风偏袅蔓,返照故熏衣。隔院香逾好,呼儿莫掩扉。
tíng wàn   zuò huā fēi zhě gèng zhī chūn xián   néng dào huī    
wēi fēng piān niǎo màn   fǎn zhào xūn yuàn xiāng hǎo   ér yǎn fēi